Chiếc xe vẫn đang lăn bánh trên đường.
Ngồi ở hàng ghế sau, nghe người quản lý nói vậy, Từ Thanh Nhã ngẫm nghĩ kỹ lại thì thấy quả thực cũng có lý. Ông anh hờ của cô dám vung nhiều tiền như thế, bảo là nhắm mắt đầu tư bừa thì rõ ràng là không thể nào.
Bên tai cô vẫn văng vẳng tiếng người quản lý.
"Chị lấy ví dụ nhé, giống như một người bình thường mượn họ hàng mười vạn, nhưng vì kẹt tiền nên mấy năm trời không trả nổi. Thế nhưng, không trả được cũng có dăm bảy loại thái độ. Mỗi năm đến Tết Trung thu xách hai hộp bánh qua biếu, Tết Nguyên đán lại lì xì cho mỗi đứa trẻ nhà người ta năm trăm tệ, rồi nhân tiện giãi bày hoàn cảnh khó khăn của mình, sẵn tiện nói lời xin lỗi..."




